Chúng tôi có một danh sách dài để lựa chọn “người bạn đồng hành” trong “chuyến đi để đời” dọc bắc Lào. Đây là chuyến đi không chỉ để khám phá văn hoá, ẩm thực của nước bạn Lào đúng dịp Tết té nước, mà còn là một thử thách đúng nghĩa với cả người và xe. Hành trình sẽ lăn bánh trên những cung đường lạ, khó đi và di chuyển liên tục, thế nên Honda BR-V đã được chúng tôi ưu tiên. Đơn giản vì đây là một chiếc xe đáp ứng đủ các tiêu chí: Rộng rãi, bền bỉ, “lành lặn” và tiết kiệm.
Ấn tượng đầu tiên với Honda BR-V trên đất Lào
Nghe dọa hải quan và biên phòng Lào có cung cách làm việc khá chậm, lại đúng vào dịp nghỉ Tết Lào nên việc thông quan, nhập cảnh cho xe và người ở cửa khẩu Cầu Treo có khi phải mất cả tiếng đồng hồ. Bởi vậy, chúng tôi dậy sớm và rời thị trấn Hương Sơn khi phố xá vẫn thưa bóng người.
Từ Hương Sơn ra tới cửa khẩu quãng đường chỉ độ 30 cây số. Xe “ngon” và đường đẹp nên cũng chỉ đi khoảng chưa đầy một tiếng là chúng tôi đến đích. Có lẽ chậm nhất cũng chỉ là đoạn gần lên đến cửa khẩu Cầu Treo với những uốn lượn liên tục, đèo dốc quanh co. Nhưng đó cũng lại là cái cảm giác ngồi sau vô lăng BR-V thật “phê” với những cú vượt dốc, đổ đèo. Mới chớm đến đây đã thấy hàng đoàn xe tải, xe con gắn biển Lào “vàng chóe, giun dế” đi theo hướng ngược lại.
Đến cửa khẩu, hải quan yêu cầu chúng tôi làm thủ tục cho xe trước, người sau. Xe thì đã có giấy liên vận xin từ bên Việt Nam, còn người thì cứ trình hộ chiếu để hải quan và biên phòng kiểm tra. Họ đóng dấu rồi thông quan. Lệ phí cho một cuốn hộ chiếu khá mềm 20 ngàn đồng. Còn xe cũng chỉ ngần đó tiền cho một xe.
Đoạn từ Hà Nội đến Hương Sơn và từ Hương Sơn đến cửa khẩu đã thấy ngay được việc mang Honda BR-V đi Lào là một lựa chọn đúng. Chúng tôi ngồi trên xe 4 người lại thêm đủ thứ đồ cá nhân, đồ tác nghiệp lỉnh kỉnh nhưng với BR-V điều đó trở thành chuyện nhỏ. Nội thất xe hướng đến sự thực dụng và rộng rãi cho cả 4 người ngồi. Khoang lái gọn gàng, ghế ngồi bọc da, vị trí lái cao thoáng. Hàng ghế thứ 2 và thứ 3 có không gian chân và đầu khá thoải mái so với phân khúc MPV cỡ nhỏ – đặc biệt khi chỉ chở 4-5 người. Ghế có thể gập linh hoạt để tăng dung tích chứa đồ.
|
|
|
Vừa đặt chân lên đất Lào, chúng tôi đã phải đổ đèo. Thứ đọng lại đầu tiên trong mỗi thành viên là đường ở Lào chất lượng kém hơn nhiều so với đường sá ở Việt Nam. Nhiều đoạn lỗ chỗ, vá víu, nhiều ổ voi, ổ gà đúng kiểu đường miền núi ở ta cách đây cỡ cả chục năm. Đường dù ít xe cộ, hai bên đường thưa thớt người dân nhưng cũng chẳng đi được nhanh vì thi thoảng gặp “bẫy”. Đó là những cái hố đào sâu, những rãnh nước bị xói theo dòng chảy. Chốc chốc lại thấy từng tốp xe máy kẹp 2, kẹp 3. Người điều khiển xe là những cô cậu thanh niên choai choai trông đen nhẻm, đầu xanh, đầu vàng không đội mũ bảo hiểm, người nào người nấy ướt nhèm.
Có lái xe trên đất Lào mới thấy dân Lào ít thế nào và đất Lào rộng nhường nào. Với số dân khoảng 8 triệu người, người Lào sống trên một diện tích quốc gia bằng 2/3 Việt Nam. Người dân tỉnh lẻ cứ bám lấy quốc lộ mà sống. Song, cũng phải lâu lâu mới bắt gặp một thị trấn nhỏ. Người Lào xây nhà bằng gỗ, khá thấp và không mấy kiên cố. Điều lạ là dưới những ngôi nhà có phần lụp xụp đó, thỉnh thoảng xuất hiện một chiếc pick-up hiệu Toyota “đậu” trước cửa. Dọc tuyến đường chúng tôi đi cơ man nào là xe mang thương hiệu Honda, Toyota và Suzuki. Lúc ăn cơm trưa một anh bạn người Lào bảo, dân ở đây đa số chọn xe Nhật, vì chỉ có xe Nhật mới chịu được thời tiết nắng nóng, không khí bụi bặm và chất lượng xăng rất kém ở đây.
|
|
|
|
Tiếp tục đi theo quốc lộ 13 của Lào, chúng tôi hướng đến Pakkading, ở đây gặp ngã ba sông, nơi con sông Namkading chảy hòa với sông Mekong. Nước Namkading đang trong xanh là thế khi chảy ra Mekong đục ngầu thì phân chia thành một ranh giới màu nước rất rõ rệt. Đứng ở cầu Pakkading, phóng tầm mắt sang bờ bên kia là đất Thái Lan. Đây cũng chính là đường biên giới tự nhiên Lào – Thái. Kỳ thú và gần gũi là thế.
Bắt đầu từ đây, con đường chúng tôi đi cứ bám dọc theo sông Mekong cho đến tận Viêng Chăn. Đó là con đường thẳng tăm tắp, hai bên là những cánh đồng cỏ, những rừng cây xanh mướt. Dân cư ở đây cũng đông đúc hơn. Cảnh sắc trông trù phú, giàu sức sống hơn. Qua những thị trấn nhỏ, nơi nào cũng thế, xe cứ vừa lăn bánh vào đầu thị trấn đã được các nam thanh, nữ tú đứng thành hàng dài đến cả 20 người chờ sẵn, tay xô, tay chậu đổ nước ào ào lên xe. Theo phong tục Lào, ai càng bị đổ nước, té nước vào người nhiều sẽ càng may mắn trong dịp Tết này. Thế nên, trong chúng tôi chẳng thấy bất cứ ai phiền lòng về điều đó, ngược lại, rất vui là đằng khác.
Hành trình thử thách với BR-V
Đoạn từ Cầu Treo đến Viêng Chăn khó đi 1 thì từ Viêng Chăn lên cố đô Luông Pha Băng khó đi 10. Và đây chính là chặng hành trình thử thách khả năng vận hành và độ bền bỉ của Honda BR-V.
|
|
|
Sau trọn vẹn 1 ngày, 1 đêm vui với Lễ té nước tại thủ đô, ngày hôm sau nữa chúng tôi dậy sớm lên đường đến với cố đô Luông Pha Băng. Đường từ Viêng Chăn lên Luông có thể chia làm 4 chặng: Chặng 1 từ Viêng Chăn lên Vang Viêng là hơn 100km đường cao tốc, mặt đường mịn, thưa xe, đẹp như mơ. Ở chặng này, BR-V được phóng “đã đời” với tốc độ tối đa 120km/h gần như không phải giảm tốc.
Lái BR-V trên cao tốc dưới cái nắng như đổ lửa hơn 40 độ C mới thấy hệ thống điều hòa trên xe làm mát nhanh và sâu, ghế ngồi thoải mái cho hành trình dài, không gây mỏi lưng. Đặc biệt, hệ thống hỗ trợ an toàn Honda Sensing làm việc hiệu quả. Đây là điểm mạnh lớn nhất của Honda BR-V trong phân khúc. Xe trang bị phanh tự động giảm thiểu va chạm (CMBS), đèn pha thích ứng tự động (AHB), kiểm soát hành trình thích ứng (ACC) bao gồm dải tốc độ thấp, hỗ trợ giữ làn đường (LKAS), thông báo xe phía trước khởi hành, cùng camera hỗ trợ quan sát làn... Trên cao tốc – hệ thống hỗ trợ giữ làn và kiểm soát hành trình hoạt động mượt mà, giảm mệt mỏi đáng kể khi chúng tôi lái xe liên tục nhiều giờ liền.
Nếu chỉ dừng lại ở đây thì đúng là chẳng có gì để nói. 185km tiếp theo thực sự là thử thách với BR-V hay bất cứ chiếc xe nào. 185km mà trên bản đồ google map ước tính thời gian lên tới 5 tiếng rưỡi. 40km đầu khi rời khỏi Vang Viêng hướng lên Luông mất 2 tiếng, 85km đường đồi núi đi mất 1 tiếng, và chặng cuối 60km đi hết hơn 2 tiếng. Đó là những đoạn đường mà không thể gọi là đường vì rặt những ổ trâu, ổ voi. Có đoạn toàn đá cấp phối bụi mù như sương sớm. Có đoạn là những hố to bị xói nước sâu đến 20-30 phân. Hầu hết đi ở những đoạn này tài xế điều khiển xe phải đánh lái liên tục, cẩn thận đặt bánh xe vào chỗ “an toàn” nhất. Và hầu hết chỉ đi được với tốc độ 10 đến 20km/h.
|
|
|
Lúc này mới thấy được khả năng xử lý của BR-V. Vô lăng nhẹ nhàng, dễ xoay sở để liên tục tránh ổ voi, khoảng sáng gầm xe 207mm khiến xe không mấy khi bị cạ gầm. Đi kèm với đó là hệ thống khung gầm chắc chắn, hệ thống treo sau dạng thanh xoắn mang lại sự vững chãi khi di chuyển ở tốc độ cao và xử lý dao động nhanh khi qua đường siêu xấu.
Hết đoạn đường xấu là cung đường đèo núi, cua liên tục với những con dốc cao lên tới 14%. Honda BR-V dùng động cơ xăng 1.5L DOHC i-VTEC (119 mã lực, 145 Nm), hộp số CVT, dẫn động cầu trước – cùng khối động cơ với Honda City. Đây là điểm quen thuộc của Honda: vận hành mượt mà, linh hoạt.
Honda BR-V bền bỉ đưa chúng tôi qua từng con dốc, khúc cua. Lúc đổ dốc, để số bán tự động cho máy ghì xe lại mà nhìn đồng hồ côngtơmét, chiếc kim vẫn chỉ đến vạch 60 km/h. Đánh tay lái, vào cua, lốp miết xuống đường kêu ken két. Đó là thứ âm thanh khiến những ai “yếu bóng vía” phải bấu chặt lấy cái tay nắm trong xe mà ngồi im thin thít. Cầm lái thực tế gần 100 cây số đường đèo dốc có thể thấy BR-V không quá mạnh nhưng cũng không bị ì khi cần bứt tốc hay leo dốc. Động cơ và hộp số mượt mà, ít giật và ổn định ở tốc độ cao tốc 80-100 km/h.
|
|
|
|
Chúng tôi lên đến cố đô thì trời cũng đã nhá nhem tối. BR-V hoàn toàn “lành lặn” sau 300 cây vần vò đủ loại địa hình. Mức tiêu thụ nhiên liệu trung bình hiển thị trên bảng đồng hồ chỉ con số 8L/100km – theo tôi là tiết kiệm khi BR-V vận hành trên những cung đường khắc nghiệt và “không bình thường” như thế.
2 ngày cuối, chúng tôi trở lại Hà Nội theo đúng con đường mà mình đã đi 4 ngày trước. Đường sá vẫn xấu y thế, thời tiết cũng vẫn khắc nghiệt như vậy, và Honda BR-V thì dường như thể hiện một “bộ mặt” không thay đổi, thậm chí càng đi càng thấy chiếc xe thực sự bền bỉ, lì lợm, giúp cả người và xe “lành lặn” về nhà một cách an toàn mà không gặp bất cứ sự cố nào.
Nếu chọn xe cho chuyến đi nào đó đầy thử thách sắp tới, chắc chắn tôi sẽ vẫn chọn Honda BR-V.
Ảnh: Huy Thắng - Nam Lê











